Một lần ra thăm Cồn Cỏ

Thứ hai - 25/01/2016 15:37 - Đã xem: 212
- Cồn Cỏ là một đảo nhỏ, rộng chỉ 2,3km2, nằm ngoài khơi tỉnh Quảng Trị, hơi chếch về phía bắc vĩ tuyến 17 (17 độ 10’ vĩ bắc và 107 độ 21’ kinh đông).

Với vị trí địa lý này, Cồn Cỏ đã trở thành tiền đồn của miền Bắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ với hai lần được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang. Mùa Xuân này, chúng tôi trở về thăm Cồn Cỏ. Hòn đảo xưa đã trở thành Huyện đảo với sự lột xác, thay da. Bên cạnh nhiệm vụ quốc phòng, giữ vững chủ quyền đất nước trên biển Đông, Cồn Cỏ đang từng bước phát triển kinh tế, du lịch, xứng đáng với vị trí đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Tiền đồn của đất nước trên biển Đông

Từ Cửa Tùng (huyện Vĩnh Linh), chúng tôi theo tàu đi ra Cồn Cỏ. Nhìn chiếc tàu chở gạch, xi-măng, sắt thép, gỗ... và còn chở thêm một chiếc ôtô tải, tôi biết công việc xây dựng ở đảo những ngày cuối năm đang bận rộn, khẩn trương. Tàu còn chở thêm các hàng nhu yếu phẩm như gạo, mì gói, nước giải khát và cả bia Huda thì đã thấy xuân đến gần kề. Tàu hàng chở nặng nên mặc dù Cồn Cỏ cách Cửa Tùng chỉ 15 hải lý nhưng phải 2,5 giờ chạy trên biển, chúng tôi mới đến được đảo. Khác với sự hình dung của tôi về một hòn đảo hoang vắng, Cồn Cỏ hiện ra như một đô thị nhỏ với trụ sở các cơ quan, nhà cửa, đường phố khang trang, ngăn nắp.

Vì là ngày Chủ nhật nên anh Lê Quang Lanh, Bí thư kiêm Chủ tịch huyện đảo Cồn Cỏ tiếp tôi ngay tại quán cà phê. Anh từ tốn, chưa nói gì về công việc. Rồi anh gọi anh Nguyễn Thanh Nghĩa ở Huyện đoàn Cồn Cỏ lấy xe máy dẫn tôi đi một vòng thăm đảo. Bờ biển vòng quanh đảo dài hơn 6km, có con đường nhựa dài 5km. Cồn Cỏ là một đảo tốt tươi, trù phú với thảm thực vật rừng chiếm đến 70%. Đảo có nhiều cảnh đẹp như ghềnh cát dài ở phía Đông đảo, gọi là bãi Hi-rôn. Phía Tây đảo có hòn Con Rùa, như một con rùa khổng lồ in bóng đen kịt trong quầng bụi mờ sương. Đứng trên “đồi Hải Phòng” - tức cao điểm 63 nhìn ra xung quanh thấy rõ tuyến kè biển đang được xây dựng, âu thuyền, cảng cá, trụ sở ban, ngành huyện, đài phát thanh, nhà văn hóa - phòng truyền thống... Một đô thị trẻ đã được hình thành và trụ vững giữa biển khơi.

Một lần ra thăm Cồn Cỏ

Âu thuyền đảo Cồn Cỏ

Anh Lê Quang Lanh cho biết: Ở Cồn Cỏ trước năm 1959 chưa có người, trước năm 2000 chưa có dân, chỉ có bộ đội đồn trú làm nhiệm vụ quân sự. Tháng 3/2002, có 43 đoàn viên Thanh niên xung phong (TNXP) ra xây dựng đảo. Đến năm 2004 thì Huyện đảo Cồn Cỏ chính thức được thành lập, với định hướng xây dựng Cồn Cỏ trở thành một đảo du lịch, cơ cấu: Du lịch - dịch vụ - thủy sản - lâm nông nghiệp. Đây là cột mốc chuyển từ đảo quân sự sang đảo dân sự. Trong 10 năm phát triển (2004-2014), Cồn Cỏ đã xây dựng cơ sở hạ tầng, phát triển kinh tế xã hội, bảo vệ quốc phòng, đã hình thành và khẳng định một thực thể kinh tế lãnh thổ cấp huyện trên một đảo tiền tiêu, chứng minh tính đúng đắn của dân sự hóa. Đảo có dân số gần 400 người. Hệ thống chính trị của huyện đảo với mô hình tinh gọn, nhất thể hóa, hoạt động tương đối hiệu quả. Suốt 10 năm trên đảo không có tội phạm hình sự, chưa xử vụ án hình sự nào, không tệ nạn xã hội, không có tai nạn giao thông.

Những cư dân đầu tiên trên đảo

Lứa TNXP đầu tiên ra xây dựng đảo Cồn Cỏ, gồm 43 đoàn viên, chủ yếu ở hai xã Vĩnh Quang, Vĩnh Thạch, thuộc huyện Vĩnh Linh. Các bạn trẻ đó, nay có 11 người đã thành đôi, trụ lại ở khu nhà 15 hộ. Đó là những cặp vợ chồng như Diệu - Nhân, Hiền - Ái, Phong - Nhung, Nga - Vĩnh... Tôi đến thăm nhà của vợ chồng Nguyễn Đức Hiền - Nguyễn Thị Thúy Ái, hai người đều là TNXP ra đảo chuyến đầu tiên. Hiền đang làm nghề đi biển, bủa lưới gần bờ, còn Ái là công nhân vệ sinh môi trường của huyện. Họ có hai con gái ngoan, xinh là Ngọc Ánh và Khánh Ly. Đặc biệt, bé Ngọc Ánh sinh ngày 10/8/2003 - là công dân đầu tiên sinh ra trên đảo Cồn Cỏ. Vì ở đảo chỉ có trường mẫu giáo, nên đến tuổi đi học lớp 1 phải gửi vào đất liền theo học. Ngọc Ánh hiện ở với ông bà ngoại, học lớp 6 Trường THCS Cửa Tùng. Chị Trần Thị Quyệt ở xã Vĩnh Giang (huyện Vĩnh Linh) cũng là TNXP tình nguyện ra xây dựng đảo đợt đầu 2002 và trở thành cư dân của đảo. Chị làm việc ở Cảng cá huyện Cồn Cỏ. Hiện, chị là công nhân môi trường đô thị với mức lương 3 triệu đồng/tháng.

Anh Phạm Thanh Tuấn, Bí thư Huyện đoàn Cồn Cỏ cho biết, lứa tuổi thiếu nhi trên địa bàn huyện đảo Cồn Cỏ có 176 em. Tuy nhiên, đến tuổi học lớp 1 thì phần lớn các em đều được gửi vào đất liền đi học, vì đảo chưa có trường cấp 1. Chúng tôi đến thăm Trường mầm non Hoa Phong Ba trên đảo Cồn Cỏ. Trường có 10 cháu, có hai cô giáo. Cô giáo Hoàng Thị Hiếu nói rằng, đây là ngôi trường tạm, vì trường cũ đã bị cơn bão năm 2013 làm đổ sập, hiện đang được xây dựng lại khang trang hơn. Nhìn các cháu nhỏ vui đùa tung tăng trong lớp học, tôi nghĩ rằng, đây là những nụ mầm quý giá của Cồn Cỏ - những hoa phong ba giữa biển khơi sẽ là chủ nhân xây dựng Cồn Cỏ mai này.

Anh Lê Quang Lanh, Chủ tịch huyện đảo Cồn Cỏ trầm tư: Trong các mục tiêu xây dựng huyện đảo Cồn Cỏ trong 10 năm qua, có lẽ mục tiêu di dân là chưa đạt được. Ví dụ, đợt TNXP ra đảo đầu tiên, đến nay chỉ còn ở lại huyện 27 người. Nguyên nhân là có nhiều người ở vùng ruộng, ra đảo không quen nghề biển, không có ruộng nên họ trở lại vào bờ. Rút kinh nghiệm nên vừa rồi chúng tôi mới xây dựng 10 căn nhà để phục vụ di dân ra đảo vào giữa năm 2015 tới. Lần này, chúng tôi ưu tiên các đối tượng là nghề cá và hoạt động du lịch. Có 10 ngôi nhà đã xây dựng xong, gồm nhà, điện, nước, hệ thống giao thông nội bộ hoàn chỉnh với kinh phí xây dựng 12 tỷ đồng, đang chờ đợi các bạn trẻ ra sinh cơ lập nghiệp, xây dựng đảo Cồn Cỏ. Đồng tình với quan điểm đó, ông Hoàng Văn Định, Phó Công an huyện đảo Cồn Cỏ nói rằng, chúng ta đang kêu gọi dân ra xây dựng đảo Cồn Cỏ, điều quan trọng là phải tạo việc làm ổn định thì dân mới gắn bó lâu dài.

Cồn Cỏ sẽ vươn mình?

Cồn Cỏ là một hòn đảo đẹp và trù phú. Nơi đây có thảm thực vật rừng phong phú với rừng chiếm đến 70%, có nhiều loại gỗ quý như gụ, lim, chò, dạ hương... Bao quanh đảo là một ngư trường rộng lớn, tập trung nhiều loại hải sản như cá, mực, tôm hùm, con khởi (một loại như cua, nhưng nhỏ hơn, rất ngon, chỉ có ở Cồn Cỏ); đặc biệt là cua đá. Con cua đá ở đảo Cồn Cỏ đã lừng danh qua bài hát của Ngọc Cừ: “Cồn Cỏ có con cá đua là con cua đá...”. Khu bảo tồn biển Cồn Cỏ đã được thành lập từ tháng 2/2010, có diện tích 4.532ha, nơi đây có nhiều rạn san hô đẹp, còn khá nguyên vẹn, nước trong và ấm, rất thích hợp với du lịch. Cồn Cỏ có tiềm năng du lịch nghỉ dưỡng, thể thao trên biển, lặn biển, đi dạo đường mòn trong rừng... Cồn Cỏ lại không cách quá xa và không gần bờ (cách Cửa Tùng 15 hải lý, cách Cửa Việt 17 hải lý). Kết nối tam giác Cửa Việt - Cửa Tùng - Cồn Cỏ cho du khách trên tuyến Hành lang kinh tế Đông - Tây, qua cửa khẩu Lao Bảo, vốn là con đường ra biển ngắn nhất giành cho các du khách ở sâu trong nội địa Thái Lan, Lào, Myanmar là một ý tưởng quá thú vị. Cồn Cỏ còn có sự hấp dẫn là một chiến trường xưa, là “một pháo hạm không chìm” của Việt Nam hiên ngang giữa biển Đông trong thời kỳ giữ nước. Vậy, vì sao Cồn Cỏ chưa phát triển xứng với tiềm năng của mình?

Một lần ra thăm Cồn Cỏ

Đôi vợ chồng Hiền - Ái, những cư dân đầu tiên của Huyện đảo Cồn Cỏ

Vấn đề cốt tử ở đảo Cồn Cỏ là nước ngọt, đã được giải quyết. Giữa trung tâm huyện đảo là một hồ chứa nước, vừa tạo cảnh quan môi trường vừa dự trữ nước ngọt cho cả đảo đủ sức dùng quanh năm; hệ thống giếng bơm có khắp khu vực đảo. Khó khăn hiện nay là điện, phải chạy bằng máy diezen; trước tháng 2/2014 thì mỗi ngày chỉ có điện 12 giờ, hiện nay mỗi ngày có điện 15 giờ, không đáp ứng đủ cho nhu cầu sinh hoạt và hoạt động sản xuất, kinh doanh. Mong muốn của huyện đảo là Nhà nước đầu tư xây dựng công trình cấp điện từ hệ thống lưới điện quốc gia cho huyện đảo Cồn Cỏ bằng cáp ngầm. Bên cạnh đó là phương tiện đi lại. Hiện nay, cán bộ, nhân dân, các nhà đầu tư và du khách ra đảo, vào đất liền đều đi nhờ tàu công vụ của huyện hoặc tàu quân sự, tàu chở hàng, tàu đánh cá. Đã 10 năm thành lập nhưng huyện đảo Cồn Cỏ vẫn chưa có một chiếc tàu vận chuyển hành khách giữa đảo và đất liền. Một chiếc tàu như vậy, theo anh Lê Quang Lanh, đầu tư khoảng 40 tỷ đồng. Mức kinh phí này vượt ra ngoài khả năng của huyện đảo Cồn Cỏ và tỉnh Quảng Trị.

Đêm trên đảo Cồn Cỏ rất yên tĩnh và thơ mộng. Các con đường chính của đảo đã được tráng nhựa và có đèn đường. Chúng tôi đi dạo trong cái rét ngọt đầu đông. Ngoài kia, tiếng sóng biển vỗ rì rào. 10 năm, Cồn Cỏ đã lột xác thay da. Sự đổi thay này thật kỳ vỹ, bởi vì như anh Lê Quang Lanh cho biết, đưa được một cân thép, một bao xi-măng ra xây dựng đảo đều là chuyện không dễ. Nhà xây dựng ở đảo đắt gấp đôi nhà ở đất liền. Bờ kè chống xói lở bảo vệ đảo dài 2,2km có chi phí lên đến 250 tỷ đồng. Cồn Cỏ như một cô gái đẹp chỉ mới trở mình, thức giấc. Bao giờ, “người đẹp” Cồn Cỏ mới tỏa hương sắc? Tôi tin, ngày đó không xa, khi hòn đảo tiền tiêu này đủ sức hấp dẫn các nhà đầu tư có tiềm lực.

Tác giả bài viết: Nguyễn Linh Giang

Nguồn tin: congly.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Liên kết website
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây